
Trung Úy
   
Nhóm: Điều Hành
Bài viết: 335
Tham gia: 31-July 04
Đến từ: tp hcm
Thành viên thứ.: 10,464
Tài Khoản: $ 1674

|
Ngày hắn sinh ra, hắn cũng như bao người khác. Có ba có mẹ, được ăn sung mặc sướng. Ngày ngày, hắn cũng được ba mẹ chăm sóc như bao đứa trẻ khác. Mỗi ngày cuối tuần hắn được mẹ dẫn đi đây đi đó. Nhưng hắn đâu ngờ hạnh phúc ấy chỉ là sự cam chịu của mẹ hắn và một chút gì đó ích kỷ của ba hắn. Và rồi ba mẹ hắn không còn ở cạnh hắn nữa...
Ngày ba mẹ ly dỵ, hắn không một giọt nước mắt, hắn biết sự giải thóat là tốt cho mẹ hắn. Nhưng hắn buồn lắm, hắn cố nuốt từng chữ một để ráng thi hết cấp. Và hắn cũng đậu, nhưng cái điểm ấy không đủ để hắn vào một cái trường nào. Hắn sống trong chán nản và mệt mỏi, hắn chả thiết phải học nữa, hắn chẳng còn ai lo cho mình. Ba hắn thì chỉ được mỗi cái miệng, ông từng nói sẽ lo cho hắn nếu hắn về ở với ông. Vậy mà...Ông lại nói hắn muốn học thì tự mà lo, tự mà kiếm mẹ hắn để mẹ hắn lo cho hắn. Mọi chuyện cứ thế đến với hắn. Hắn không biết hắn sống vì cái gì nữa...
Hắn từng là người hòan hảo trong mắt mọi người. Một thằng chơi đẹp, một thằng galăng với mấy nhỏ bạn và là một thằng không bỏ mặt bạn bè. Vậy mà...!!! Khi hắn gục ngã, những thằng bạn chỉ xem hắn là bạn khi hắn có tiền thì bỗng đi đâu không còn ở cạnh hắn. Những đứa con gái nói yêu hắn khi hắn có tiền rồi cũng ra đi chẳng còn ai bên cạnh. May thay...May thay là hắn còn một thằng bạn thân, một thằng bạn có thể lắng nghe hắn mỗi khi hắn buồn, một thằng bạn sẵn sàng đưa tay kéo hắn dậy mỗi khi hắn gục ngã.
Hắn từng hỏi bạn mình rằng. Hắn sống trên đời vì cái gì, vì cái gia đình thì không, vì tương lai thì hắn chả thấy đâu là tương lai. Và rồi bạn hắn nói rằng. Hắn còn mẹ, bạn hắn biết rằng hắn yêu mẹ hắn lắm, hắn còn cả một tương lai phía trước. Con người được sinh ra trên đời đều có mục đích sống của mình. Chúa trời đã sinh ra người tức Người đã cho con mình mục đích cả rồi. Hắn nghe và hiểu, hắn nghe và hắn biết rằng hắn không cô độc trên cuộc đời như hắn nghĩ.
Không biết tự bao giờ, hắn có thói quen đi lang thang đây đó để quên buồn. Hắn cứ đi mãi đi mãi một cách vô tận, hắn đi không biết điểm dừng, không biết đâu là nhà. Hắn từng ngủ ở ghế chờ xe búyt, hắn từng đấp chung chăn với người ăn xin. Hắn thấy mình nhỏ bé trong cái xã hội rộng lớn. Hắn từng thấy cô bé đút từng đồng tiền lẻ vào máy bán nước nhưng rủi thay cô bé không đủ tiền. Bé xin hắn hai ngàn lẻ nhưng hắn chỉ biết cười và nói không có. Trong túi hắn sạch nhẵn, hắn cười nhưng mắt hắn rươm rướm nước mắt. Hắn từng thấy cả gia đình đèo nhau trên chiếc xe cũ, chạy được chút lại tắt máy, nhưng họ vẫn thấy vui, họ vẫn thấy hạnh phúc khi có nhau. Nhìu khi hắn muốn muốn uống tí nước, muốn ăn một cái gì đó. Nhưng ở cái xã hội này làm gì có ai cho không, mọi thứ đều được đánh đổi một cách sòng phẳng. Hắn biết hắn còn may mắn hơn bao người, hắn còn đôi tay còn sức khỏe. Hắn có thể làm việc để kiếm sống.
Trong một năm mà hắn thay đổi rất nhiều. Từ một thằng ăn không ngồi rồi và giờ hắn đã tự đi làm kiếm sống. Ngày đầu tiên hắn bỡ ngỡ với mọi thứ, hắn sợ hắn sẽ không làm tốt việc, hắn sợ hắn sẽ bị đuổi việc. Hắn cố gắng mọi thứ. Hắn dắt từng chiếc xe trong mưa, trời nắng hắn vẫn ở đấy để trông từng chiếc xe một, môi hắn khô cằn, chân hắn đen nhèm vì xình lầy. Hắn dầm mưa mỗi tối để lo cho xong công việc. Nhưng hắn không biết quý những đồng tiền ấy. Hắn lấy tiền đốt vào game, vào rượu bia thuốc lá, hắn đốt thời gian để quên đi những gì đã qua.
Con đường hắn đi đã khác, một con đường với sự lựa chọn sai lầm. Hắn đánh mất một quãng dài cuộc đời hắn. Hắn lại tuyệt vọng, hắn muốn lấy lại sự tự tin của ngày nào....
Và rồi hắn đã có, ấy đã ở cạnh hắn. Người con gái rất đỗi bình thường, nhưng đối với hắn ấy là tất cả. Một người không yêu hắn chỉ vì đồng tiền, ấy đã ở cạnh hắn mỗi khi hắn vấp ngã, ấy ở cạnh động viên hắn "anh ơi cố lên, em biết anh sẽ làm được. Em luôn ở cạnh anh, cả hai sẽ cùng cố gắng vì tương lai của mình anh nhá." Hắn thấy mình thật hạnh phúc, hắn có thằng bạn thân, hắn có ấy. Hắn biết rằng giờ hắn phải cố gắng để có được ấy mãi mãi, để được một mái ấm gia đình với ấy. Hắn biết ấy luôn ở cạnh hắn. Và giờ cố gắng là rất khó, nhưng hắn đã có một động lực rất lớn ở sau lưng. Hắn biết rằng như thế... Và giờ con đường phía trước đã có ánh sáng, một ánh sáng nhỏ nhoi...Nhưng hắn biết, ấy sẽ cùng hắn đi tiếp quãng đường còn lại...
Một con đường dài...
--------------------
yahoo!Messenger: v4l3ntjn0220306@yahoo.com Mail: mrnhoc26061990@gmail.com đt: 01695493055
-----------------------------------------------------------------
Tài sản hiện đang sở hữu:
|