|
| hongvan208 |
Jul 15 2008, 04:12 PM
|
Thiếu Nhi

Nhóm: Thành Viên Mới
Bài viết: 14
Tham gia: 23-May 08
Thành viên thứ.: 21,102
Tài Khoản: $ 142

|
Mình khá thường xuyên theo dõi cuộc thi này, hôm nay có đọc một bài viết của bạn làm phục vụ, thấy buồn, thương và cả khâm phục người bạn nhỏ bé mà nhiều nghị lực này. Vậy đấy mọi người ạ, bất kỳ nghề nào cũng đều có điểm tốt - điểm xấu. Chỉ có người làm có đam mê và yêu thích nghề đó hay không thôi, mọi người đọc và cho nhận xét nha. í quên, nhớ vào comment, vote ủng hộ bạn ấy nữa heng ( http://jobviet.com/Forum/tabid/81/forumid/.../1/Default.aspx) 18 tuổi, đứng trước ngưỡng 2 cuộc thi quan trọng, tôi phát hiện ra ba có thêm người phụ nữ khác. Bàng hoàng và bất mãn khi thần tượng sụp đổ, gắng nghe lời khuyên của cô và má, tôi đi thi.Qua được kỳ thi tốt nghiệp, má hết lời bảo tôi cứ thi đại học thử xem sao.Cũng sách vở đi thi…đậu hay không với tôi không quan trọng, ba tôi chạy xe ôm, má thì đi làm việc nhà cho người khác, nếu tôi đậu, trong vui có buồn, học phí đại học là một con số đáng mơ ước….Vậy là gác tất cả sang bên, tôi bước vào Trường Đời cùng với ông thầy Cuộc Sống. Ngày ngày, ba má tôi vẫn cứ cãi nhau xem nên tìm việc làm gì cho tôi.Nghe nhỏ bạn nói có người cần trông coi sạp báo, tôi lọ mọ sang nói chuyện, 3hôm sau, tôi và 1 cái bàn nhỏ với vài tờ báo ngồi ngoài lề đường, 5giờ sáng cho tới 5giờ chiều thì về với mức lương thử việc 700.000.Dưới cái nắng gay gắt của Sài Gòn và gió bụi xe cộ,sau 3 tuần, mặt tôi đen sạm,tay chân cháy nắng đen thui.Má tôi gắt gỏng :”Ông coi nó coi, cầm bằng cấp ra mà ngồi lề đường như vậy đó”. Ba tôi cũng khó chịu :”thôi nghỉ đi con, để từ từ ba kiếm việc cho…” Buổi sáng thức dậy với tôi lại là tiếng cãi vã quen thuộc :” Bà có giỏi thì tìm việc cho nó đi”_ “Ông nói hay lắm mà, ông tìm đi”...Tôi xách chiếc xe đạp cà tàng ra khỏi cái khu dân cư lao động….lang thang qua các con phố quận 1, nhà cao tầng đẹp và lộng lẫy với những hàng quán sang trọng,và ông thầy Cuộc Sống đưa tôi đến với bài học kiếm tiền đầu tiên.Đập vào mắt tôi là tấm bảng nhỏ xíu, khổ giấy A4 chữ viết đen :”Tuyển nhân viên phục vụ, không bằng cấp, được đào tạo, liên hệ..” treo trước một cửa hàng đóng cửa im ỉm.Theo địa chỉ ấy, tôi đến nơi phỏng vấn. Và…thầy Cuộc Sống dẫn tôi đến với nghề như thế… Quán được sữa chữa và trang trí lại rồi gắn bảng hiệu “Nhà hàng bánh Pizza”. 12 năm trời đèn sách, chưa có cuốn sách nào dạy tôi bánh Pizza là bánh gì, giống bánh xèo hay bánh bèo…Ngày qua ngày, ông chủ chỉ chúng tôi bánh Pizza là gì, làm thế nào và cách để làm hài lòng khách.Nhưng ông thầy Cuộc Sống thì dạy tôi va chạm vào những khó khăn và phải nhìn đúng người. Có lần trong rổ bánh ngọt có 2, 3 cái bị mốc, tôi hỏi đại người chị làm chung rồi tống tất cả vào thùng rác,không cần chờ lâu, bà chị đi thẳng vào phòng sếp và thưa rằng tôi cố ý.Nhớ mãi cái nhìn bực dọc và những lời gay gắt, tôi biết mình sai, sai vì không hỏi ý chủ, sai vì đây không phải là nhà mình và sai trong cách nhìn người… Những ngày đầu, đứng suốt 8 tiếng , có khi khách đến ăn rất đông, tôi chạy đến rã cặp giò, tối về phải ngâm nước muối, bóp chân cho đỡ.Có khi món ăn ko vừa miệng hay lỡ phục vụ chậm, khách phàn nàn, có người lại làm dữ, có vấn đề gì, phục vụ phải chịu nghe trước tiên. Bù lại những vị khách nước ngoài lịch sự và thân thiện là động lực thúc đẩy tôi trau dồi thêm anh văn cho mình. Tháng lương đầu tiên của tôi là những đồng tiền đầy mồ hôi và nước mắt theo nghĩa đen nhưng những bài học của thầy Cuộc Sống thì không giá nào mua được. Được 1năm thì nhà hàng đóng cửa.Liên lạc với những anh chị đồng nghiệp cũ, tôi xin được chân vào một nhà hàng khác, do thầy Cuộc Sống sắp xếp hay do may mắn tôi cũng không rõ, nhưng lần này, tôi thật sự tìm được niềm đam mê của mình tại đây, cũng là một nhà hàng bánh Pizza nhưng khác hẳn.Cả một tập đoàn, cả một hệ thống mạnh mẽ với những bài học, những đường lối và những tiêu chí ngỡ như trong mơ.Với những kiến thức có sẵn lúc trước, tôi nắm bắt công việc khá nhanh và suôn sẻ.Chưa lúc nào , tôi lại thấy mình muốn học như lúc này, và thế là học. Đăng ký ngay vào ngôi trường trung cấp chuyên ngành đào tạo nhà hàng, tôi có thêm chuyên môn và kiến thức bên cạnh những kỹ năng được thực tập mỗi ngày.Tự tin và mạnh dạn hơn bao giờ hết, tôi từng bước đi lên, công ty với cả một đội ngũ trẻ trung và mới mẻ, những đường lối phát triển rõ ràng và lâu dài luôn tạo điều kiện cho những người ham học hỏi. Buổi sáng tôi học những cái mới tại công ty để chuẩn bị cho bước tiến mới, chiều tối thì lại đến lớp học chuyên môn (và lại thêm may mắn là trường tôi sắp được lên Cao Đẳng), công việc và việc học luôn bổ sung cho nhau, mệt mà vui khi được sống với chính đam mê của mình. Thầy tôi đã từng dạy chúng tôi 1 câu thế này :”We are ladies & gentlemens ; we serve ladies & gentlemens” _”Chúng ta là những quý ông và những quý bà;chúng ta phục vụ cho tất cả quý bà và quý ông”. Ngành phục vụ là cả một nghệ thuật và nhân viên phục vụ là những người nghệ sĩ, nghệ sĩ trong từng bước phục vụ_ mỗi món ăn là một phong cách, mỗi chai rượu được khui ra cần cả một nghệ thuật để lấy được sự hài lòng từ phía khách hàng _và chúng tôi nghệ sĩ trong việc đem đến cho khách hàng những phút giây tận hưởng sự thoải mái với những món ăn ngon và sự phục vụ tận tình, chu đáo.
Tôi yêu nhà hàng tôi, tôi tự hào tôi là Waitress !Bài viết đã được chỉnh sửa nội dung bởi hongvan208 vào lúc Jul 15 2008, 04:13 PM
|
 |
|
|
|