|
Anh ân cần, nhẹ nhàng quan tâm em. Anh đáng ghét lắm, miệng lưỡi gì mà ngọt ơi là ngọt, làm người ta muốn cứng mà cứng cũng chẳng được. Nhiều lúc em muốn hỏi anh đâu là tình yêu đích thật, vì em rất sợ sẽ mất anh như người xưa. Nhưng rồi, anh cũng chứng minh cho em thấy tình cảm của anh dành cho em.
Mà anh ngốc lắm, ngốc ơi là ngốc. Người ta bảo đừng có dầm mưa, vậy mà cãi lời cứ dầm mưa. Bảo dầm mưa mát, thấy trong người thanh thản hơn... Thanh thản đâu không thấy, mà thấy ngày hôm sau bệnh. Nào là sỗ mũi... trời ơi! Mún ký vào đầu ghê.Ngốc hết chỗ nói.
Anh biết không, người em mong ở cạnh em mỗi khi em buồn là anh đấy. Chả biết anh có phải chuyên gia tâm lý hay kô. Nhưng anh biết lắng nghe và chia sẽ với em. Ở cạnh anh em thấy ấm lòng hơn. Anh cứ giả ngốc để làm em vui.
Ừ! Thời gian sẽ thay đổi tất cả phải kô anh, ngày anh nói anh có người khác. Làm em điếng cả người, em không biết phải làm gì lúc ấy. Chỉ có nước mắt và nước mắt. Em đã khóc rất nhiều, rất nhiều anh ạ. Em nhớ đến những lời anh viết trong thư, những lời anh hứa với em về một tương lai của cả hai đứa. Vậy mà! Vậy mà giờ anh lại thay đổi...Có phải con trai ai cũng như ai phải không anh.
Ngày em quyết định chia tay với anh. Vì em đã nhìn lại tất cả, tất cả những gì của cả hai đứa mình. Em thấy mình đã lầm tưởng vào một tình cảm. Anh biết không, tình cảm em dành cho anh là một một thứ còn hơn cả tình yêu trai gái. Đó là tình cảm anh em. Em không trách khi anh đã có người khác. Vì em biết ở cạnh em, anh cũng không có hạnh phúc. Em là một cô gái không tốt, không tốt phải không anh.
Xa anh, nhưng lòng em vẫn nghĩ về anh. Em chỉ mong anh có một hạnh phúc thật sự.
..........
Bị quyến rũ ngay lần đầu tiên. Anh không biết có thứ ma lực gì đó từ em nữa. Nó cứ làm anh nghĩ đến em mãi. Em không thật đẹp, nhưng rất duyên. Em cũng đảm đang nữa chứ. Lần đó, anh cứ nhìn em, dáng thoăng thoắt trong bếp với mấy "bà chằn" để lo bữa cho mấy "ông tám" thật đáng yêu. Cái dáng người nhỏ nhắn đáng yêu cứ theo mãi anh.
Anh không biết phải nói với em thế nào về tình cảm của mình. Em cứ bảo anh lăng nhăng, phong lưu quá em không tin tưởng đựơc. Ấy mà anh có phong lưu, lăng nhăng chi đâu. Ngày, em đồng ý làm "ấy" của anh. Anh vừa vui cũng vừa lo nữa chứ. Vui vì "người trong mộng" của mình đã đồng ý. Còn lo hả, lo hông biết mình có sửa được mấy cái "tật" mà em nói với anh.
Anh chỉ muốn làm em vui. Đương nhiên người mình yêu vui mình cũng được vui, phải không em. Anh không phải nhà tâm lý gì đâu mà anh muốn mình là người chia sẽ với em, muốn bờ vai của mình là nơi mà em có thể nương tựa.
Mỗi khi anh ốm, thích nhất nghe mấy câu "mắng yêu" của em lắm. Để coi nào. "Ngốc, cãi lời em để rồi bệnh....". Ời! em quan tâm anh đến nỗi anh muốn lúc nào cũng ốm...Để em ở cạnh, để em quan tâm chăm sóc anh. Như thế sướng vô đối.
... Anh có lỗi với em, đó không phải là những gì em nghĩ. Người con gái đó là người bạn. Tại sao em không nghe anh giải thích, tại sao em lại đi bỏ lại anh ở lại minh. Tại sao những lời ngày xưa em đã quên hết rồi sao. Em nói dù anh có lỗi em sẽ tha thứ cho anh. Nhưng anh đã làm gì....Chỉ là một hiểu lầm. Em có biết không, lúc đấy anh chỉ muốn quỳ xuống dưới chân em để giải thích cho em nghe. Có lẽ cái sỉ diện của thằng con trai mới lớn nó đã cản anh lại....Tại sao!!!!!
Ở nơi không có em, anh mất tất cả hy vọng. Anh không biết ngày mai mình sẽ ra sao. Tương lai ngày xưa anh và em cùng mơ ước giờ đã tan biến. Nó chỉ còn lại trong ký ức của anh. Mỗi khi buồn và nhớ em, anh đều mang những lá thư em viết cho anh ra xem. Có khi anh mong mình chẳng muốn ốm nữa. Vì lúc này, còn em ở cạnh nữa đâu. Còn ai lo lắng quan tâm chăm sóc cho anh nữa đâu. Nhưng những đêm một mình anh đã khóc rất nhiều. Anh muốn xóa tất cả những gì về em. Nhưng không được, thật sự không được.
Giờ gặp lại em anh vui lắm. Nhưng sao cảm giác vui lại ít mà buồn lại nhiều. Em nói rằng, em chia tay anh không phải vì lỗi của anh mà vì em đã lầm tình cảm của em dành cho anh. Dối! Dối! tất cả là lời nói dối. Em rất yêu anh đúng không em, em đã từng và giờ vẫn còn yêu anh phải không em. Vì em có nói. Em thường thăm hỏi anh. Nếu không thì tại sao, tại sao em còn quan tâm anh khi em nói câu chia tay.
Điều anh mong muốn nhất lúc này, là hai chúng ta có thể trở lại như ngày xưa. Và anh vẫn mãi là chàng ngốc của em
--------------------
yahoo!Messenger: v4l3ntjn0220306@yahoo.com Mail: mrnhoc26061990@gmail.com đt: 01695493055
-----------------------------------------------------------------
Tài sản hiện đang sở hữu:
|