|
| thangbegad |
Nov 6 2006, 09:18 PM
|

Sóng Vân Phong
     
Nhóm: Administrator
Bài viết: 1,435
Tham gia: 28-August 03
Đến từ: Trái Tim
Thành viên thứ.: 1,064
Tài Khoản: $ 162271

|
QUOTE Hoa tươi trong vườn hoa mùa xuân giống như mây, đó là kết tinh của tâm huyết và mồ hôi của người làm vườn. Những cây non trên đồng cỏ mênh mông trở thành rừng cây, đó là nhờ công lao và thành tích tưởng như bình thường nhưng vĩ đại của Thầy.. | CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11 Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ người đào giếng... Từ thuở ấu thơ cắp sách đến trường chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như hôm nay.Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên... Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế nhưng sau khi ra đời có mấy ai còn nhớ về thầy cô giáo cũ của mình ? Có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích ? Ngày 20 - 11 hàng năm, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến những người cha người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người. Đối với những học trò xa xứ như chúng ta một bó hoa dâng tặng cho thầy cô trong ngày này chắc có lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất thì chắc có lẽ là không khó lắm đối với mỗi người trong chúng ta ! Xin cảm ơn Viết Thúc và Trần Thiện từ đã hổ trợ tôi hoàn thành topic này Trên tinh thần đó, tôi xin mở topic này, hy vọng những dòng thơ, dòng văn, truyện rất ngắn hay trích đoạn từ trang nhật ký của bạn để bày tỏ lòng biết ơn với người đã dạy dỗ ta nên người! Bài viết đã được chỉnh sửa nội dung bởi thangbegad vào lúc Nov 25 2006, 02:17 PM
--------------------
-----------------------------------------------------------------
Tài sản hiện đang sở hữu:
|
 |
|
| lemonquestion |
Nov 7 2006, 12:45 AM
|

Chàng trai thật thà
    
Nhóm: Super-Moderator
Bài viết: 903
Tham gia: 30-January 03
Đến từ: Sao hỏa
Thành viên thứ.: 18
Tài Khoản: $ 344964

|
Cô giáo dạy văn lớp 9, là người mà Lemon nhớ nhất. Với cô Nhẫn, mình luôn là người giỏi nhất lớp, tuy là con trai nhưng nhờ sự gởi gắm của người quen mà cô đã chăm sóc mình như 1 đứa "cháu trai". Phải gọi như thế vì cô đã lớn tuổi, hằng ngày đi dạy cô chỉ đi bằng 1 chiếc xe đạp, nó rất nhỏ, nhỏ gần như xe 1 đứa con nít, lúc đó chúng tôi cũng đi xe đạp, nhưng to hơn xe cô. Mình hỏi thăm cô thì cô mới nói là cô sợ đi xe máy, sợ tai nạn. Mình đã không làm cho cô thất vọng với các bài thi điểm văn 7 và 8 (cao nhất mà Lemon đạt được) Bạn bè còn trách, cô thương mày nên cô chấm mày điểm cao. Mình biết như thế, nên rất nhớ cô. Tiếc 1 điều, mình chưa bao giờ đến thăm cô từ ngày lên lớp 10  Có lẽ lần này mình phải qua nhà cô thôi. Lại 1 cô giáo nữa  Cô này rất xinh, mình vừa ra trường là cô có chồng. Cô dạy anh văn cho mình lớp 10 và 12. Hic hic lớp 11 vì ông thầy dạy anh văn theo chiêu mới mà làm mình bị mất Học sinh tiên tiến năm đó  (sau năm đó thì thầy cũng bị đuổi vì dạy ko theo đúng quy định) Loan là tên của cô, lớp 12 gặp lại, cô nhớ tên ko sót 1 ai trong lớp, ngạc nhiên chưa  Cô dạy anh văn, mình ko sợ mất tiên tiến vì cách dạy của cô làm mình rất thích. Ngày nào cũng làm bài kiểm tra, hic hic, lần đó được 10 điểm, trong con số O cô vẽ hình mặt cười, ai có điểm 10 cũng được vậy. Lần đó, mình vui sướng lắm, nhưng lần sau 5 điểm cô hỏi ngay, sao hôm nay e làm bài tệ thế. Rồi cô cũng hỏi lý do tại sao các e ko học giỏi anh văn. Cô rất thực tế rất đồng cảm, cô đã khóc 2 lần trước lớp. Nghe tin mẹ cô bệnh, cả lớp buồn lắm. Một buổi chiểu tôi đang ngồi trước nhà thì, ôi trời cô giáo đang dẫn mẹ đến khám bệnh ..... nhà đối diện tôi luôn. Thế là tôi kêu tự hào: e chào cô ạ ! Cô thốt lên: Ôi trời, e Phong đó hả. E đi đâu đây ( cái câu tôi nhớ mãi) Nhà em ở đây nè cô,... Hôm sau đến lớp cô khoe cho cả lớp biết. Hi hi Cô hay như thế có chuyện gì là cả trường biết. Tôi nhận lời lấy thẻ khám bệnh dùm cô. Vì nhà cô xa nên cô hay đi khám trễ. Đến bây giờ tôi và cả lớp vẫn thường đến nhà cô vào ngày 20/11. Hi hi cô dặn tụi e 21 tuổi mới được dẫn theo rơmóc (người yêu) nha, các em lo học hành đi. Còn 1 chuyện nữa, lúc mình đi làm cho Knor, đi phát hạt nêm, tôi đi qua khu nhà cô, thế là tôi làm cô giật mình  Mình nói chào chị, đây là hạt nêm từ thịt Knor có hương thơm ngon vị đậm đà (bắt học thuộc lòng hic hic) ừm cám ơn em nha. Cô biết e là ai ko ? hihi cô đeo kính và lại thốt lên : Trời em đó hả Phong, e giờ sao rồi, đi làm rồi hả. Lúc đó thật tình bái phục cô, lâu quá mà cô nhận ra mình nữa. hihi. Với 2 người cô, một người chưa đến thăm bao giờ, còn 1 người thì thăm thường xuyên. Mình thấy có lỗi lắm, cám ơn topic này cho mình nói lên suy nghĩ bao lâu nay. Mình mong cô Nhẫn luôn luôn đầy đủ sức khỏe mà theo đuổi niềm mơ ước dạy học. Cô Loan thì mau mau có em bé để chúng mình còn được đến nhà cô nhiều hơn. Cám ơn tất cả thầy cô đã dạy bảo mình có ngày hôm nay. Đặc biệt 2 người có dấu ấn quan trọng nhất trong đời này. Thanks Bài viết đã được chỉnh sửa nội dung bởi lemonquestion vào lúc Nov 7 2006, 12:51 AM
--------------------
-----------------------------------------------------------------
Tài sản hiện đang sở hữu:
|
 |
|
| thangbegad |
Nov 7 2006, 12:35 PM
|

Sóng Vân Phong
     
Nhóm: Administrator
Bài viết: 1,435
Tham gia: 28-August 03
Đến từ: Trái Tim
Thành viên thứ.: 1,064
Tài Khoản: $ 162271

|
Trưa nay lên mạng nghĩ ngơi chút xíu, cũng tình cờ nghe được bài hát người thầy do Cẩm Ly trình bày chút nào làm mình xúc động! Hình như là đã 8 năm rồi tôi chưa có dịp nào ghé thăm thầy, khoảng thời gian quá dài để có thể quên đi một người. Nhưng đối với tôi 8 năm không đủ dài để tôi quên đi một người không chỉ dạy bảo tôi trên ghế nhà trường mà còn dạy tôi được học rất nhiều điều về cuộc sống. Cũng có thể là thầy đã quên tôi như những học sinh khác, có lẽ vậy vì biết bao thế hệ đã đi qua năm tháng của thầy. Đây là năm thứ 9 tôi vẫn chưa ghé thăm thầy vì tôi quá bộn bề với cuộc sống, những mưu sinh hằng nmgày vốn đã lấp đầy tất cả các ký ức ngày xưa của tôi. Không biết sức khỏe của thầy bây giờ thế nào. Tôi vẫn luôn hy vọng thầy vẫn khỏe và rất khỏe để dìu bước những đứa con tiếp theo như tôi. Xin tặng cho thầy và những người bạn của tôi bài thơ này nhân ngày 20-11 sắp đến. CÓ THỂ...Cũng có thể là thấy đã quên Như quên bao nhiêu học sinh khác Người đưa đò làm sao mà nhớ được Biết bao người đã tiếp nối qua sông. Cũng có thể là tôi đã quên Bạn bè gặp nhau ngày chia tay ấy Ai cũng hứa sẽ về thăm lại Một người thầy không thể nào quên. Cũng có thể mái tóc thầy bạc Mắt yếu đi sau cặp kính gương tròn Bao năm tháng bao lớp người vững bước Đã đi qua và tiếp bước cuộc đời. Cũng có thể trong đám bạn bè tôi Có đứa thành công có thằng thất bại Nhưng nhớ mãi người thầy năm ấy Vẫy tay chào tạm biệt mái trường xưa. Bài viết đã được chỉnh sửa nội dung bởi thangbegad vào lúc Nov 13 2006, 09:04 PM
--------------------
-----------------------------------------------------------------
Tài sản hiện đang sở hữu:
|
 |
|
| rong_tuech |
Nov 8 2006, 03:19 PM
|

Mới Nhập Ngũ
 
Nhóm: Thành Viên Chính Thức
Bài viết: 55
Tham gia: 8-November 06
Thành viên thứ.: 18,917
Tài Khoản: $ 642

|
Nhớ cái ngày học cấp III . được thầy hiệu trưởng mời lên bục chào cờ thứ 2 bởi ....2 câu thơ được thầy rút ruột từ một bài thơ dài thòng lòng. Ngày đó báo tường lớp mình vô địch cũng vì 2 câu thơ này : ............. Học trò nhỏ nhiều khi vô tình lắm Chưa sang sông đã hờ hững với đò ........... Tự nhiên nhớ thầy quá, híc híc. Thầy Hoàng Văn Hân , hiệu trưởng trường thpt Phan thúc Trực. ngôi trường thân yêu .... Giờ thầy về hưu rùi. Hổng bít thầy có khỏe không.? Nhớ thầy quá.....
--------------------
Sống trên đời này phải biết quý trọng 4 chữ: Chữ "Phải" để luôn sống và làm theo lẽ phải. Chữ "Thật" để sống thật. Chữ "Nhẫn" để tha thứ. Chữ "Tâm" để yêu thương. Tóm lại, muốn thành công thì " Phải Thật Nhẫn Tâm " mới được. 
|
 |
|
| Forever_friendship |
Nov 9 2006, 01:54 PM
|

Thanh Niên
 
Nhóm: Thành Viên Mới
Bài viết: 25
Tham gia: 3-February 05
Thành viên thứ.: 13,112
Tài Khoản: $ 250

|
Mình đọc thấy hay hay nên cũng muốn góp vào diễn đàn 1 chút kỷ niệm thời còn đi học của mình. Kỷ niệm vể thầy cô thì mình có nhiều lắm à. Đầu tiên là thầy giáo dạy lớp 2 của lớp mình. Hồi đó tụi mình còn nhỏ xíu à, nên đi học buổi trưa hay buồn ngủ lắm. Thầy rất tâm lí, học nửa buổi là thầy cho nghỉ ngơi và bắt tụi mình ngủ. Không có bàn nên phải gục đầu xuống bàn ngủ luôn. Hihihihi, nhưng mà thầy mình cũng ngủ luôn, thầy cũng còn trẻ mới ra trường mà ( hay chắc thầy làm gương để tụi mình yên tâm ngủ. Nhưng mà tụi mình đâu có ngủ đâu, gục mặt xuống bàn nói chuyện không à. Lớn lên đi học buồn ngủ mà đâu được ngủ đâu.  . Kế tiếp là cô giáo chủ nhiệm lớp 6 của mình. Cô giáo mình dạy môn sinh, mà môn sinh thì lớp 6 mới bắt đầu được học. Cô dạy rất hay làm mình rất ấn tượng và nhớ rất rõ bài học, nên từ đó về sau mình rất thích học môn sinh đó. Năm đó lớp mình được nghỉ tiết, mãi sau này trong lớp có bạn gần nhà cô nói là cô lấy chồng. Cô lấy chồng âm thầm làm tụi mình không chúc mừng cô được hết à. Thiệt là đáng tiếc quá.  .Trong năm lớp 6 này mình cũng học anh văn được lắm, cô dạy Anh thiệt là vui tính, làm mình háo hức mỗi khi tới tiết học ah. Sau đó học không đúng thầy hay sao mà càng ngày càng mất căn bản và bây giờ nhìn tới là ớn à. Nhưng công việc của mình lại rất cần tiếng Anh nên chắc mình chuẩn bị lấy lại căn bản để mà học lên quá. À cũng lại là lớp 6, cô dạy văn dạy rất hay và dễ hiểu, lần đó thi học kỳ có nói ai mà được điểm 8 môn văn cô sẽ thưởng. Mình may mắn nằm trong số đó, mình cũng không ngờ tới nữa, về chia cho bạn bè và mấy đứa em cùng hưởng niềm vui với mình. ( Giờ mới nhớ, cái này hơi giống Lemon thì phải ).Hè năm lớp 6, học hè để chuẩn bị lên lớp 7 nữa chứ, hòi đó nhỏ con ngồi bàn đầu mà thấy nói ai làm bài xong đưa lên thấy chầm điểm. Với lợi thế :nhỏ con, ngồi bàn đầu hay chạy lên chấm điểm, nên điểm cao cũng hơi nhiều. Cuối khóa học hè khi thầy hết dạy ở trường mình nữa, thầy nhắn nhủ phải ăn nhiều lên cho lớn, hhuhuhuu. Nhớ thầy ghê, mà bây giờ cũng không cao lớn cho lắm( tại di truyền mà). Kề đó là năm lớp 7, cũng lại cô giáo dạy Sinh cô dạy cũng rất hay.Mình cũng rất thích học nữa. Mình nhớ có một lần giờ thưc hành cô nói mọi người đem rêu còn bào tử đi, mình tìm hổng có nên ngồi coi ké với bạn. Mấy hôm sau tình cờ đi qua nhà cô mình chơi thấy một đám rêu có cả bào tử, mình lấy về nhà để dành hôm nào có tiết của cô thì đem lên đưa cô. Mình phải coi xem bào tử có rớt hay không,vì cô cần rêu có bào tử mà. Đến lúc gặp được cô đưa cho cô, mà cô mừng quá trời luôn, cô cảm ơn mình rối rít, cô chỉ cho thấy bào tử, mà có mỗi mã số trên áo của mình cô còn đọc sai nữa. Cô làm mình cảm động quá ah.  Nhưng mình rất tiếc một điều là tới năm lớp 8, khi nhìn vào sổ học bạ mới không thấy chữ kí của cô, và bạn bè cho biết cô đã mất vì bệnh phổi.  Kể đến đây buồn quá à. Mà cũng hơi dài nên những kỉ niệm thầy cô sau chắc mình nói ngắn gọn thôi hen. Cô giáo chủ nhịêm lớp 10,12 thì coi mình như con. Nhưng mà mình lại rụt rè khép kín. Vì có một số người không được như mình, không được thầy cô thương mến nên hay chơi mình. Có nhiều cái mới đầu cô cũng la, nhưng khi tụi mình giải thích cô đã hiểu và xử sự rất công bằng làm mình cảm phục quá à. Chính vì quá nhút nhát nên mình không biết nhà cô, có nhiều người hỏi địa chỉ nhưng cô không cho. Tụi bạn nhờ mình hỏi giùm, nhưng khi tụi nó đi rồi cô mới cho mình địa chỉ. Từ đó tời giờ mình chưa lên nhà cô. 20/11 mình cũng lên trường thăm cô, nhưng năm nay bận làm nên chắc không đi được. Nên mình gửi những tâm sự này lên diễn đàn và nói lời tri ân tới những thấy cô giáo đã dạy dỗ mình trong những năm qua. Cha mẹ cũng là người thầy tốt của mình, mình cũng cám ơn cha mẹ nhiều lắm. *********Từ nãy giờ bận gửi những dòng tâm sự nên quá quá giờ làm rồi. Hẹn gặp các bạn dịp khác nha. Chúc các bạn nhiều sức khỏe niềm vui, may mắn và hạnh phúc nha. Bài viết đã được chỉnh sửa nội dung bởi lemonquestion vào lúc Nov 10 2006, 09:07 AM
|
 |
|
| tuongle |
Nov 10 2006, 12:22 AM
|

Thiếu Nhi

Nhóm: Thành Viên Mới
Bài viết: 12
Tham gia: 8-October 06
Đến từ: 1 cái hốc kẹt nào đó không nhớ nữa
Thành viên thứ.: 18,711
Tài Khoản: $ 82

|
Nhóc thấy topic này cũng lâu rùi nhưng...biết nói sao nhỉ ?Có lẽ là ko quan tâm lắm.Nhưng ko hiểu sao càng gần đến ngày 20-11 lại bỗng có nhiều cảm xúc lạ(ko biết có phải vì đây là năm đầu tiên Nhóc đi làm ko nữa ???).Và cũng vì Feb(lại Feb):"Nhóc vào viết cái gì đó đi,về thầy cô,bạn bè...Mà Nhóc cũng là giáo viên mà ko có gì để viết à?" Thật ra Nhóc cũng có nhiều kỉ niệm lắm chứ.Có lẽ những năm tháng học trò là thời gian Nhóc hạnh phúc nhất.Nhóc thương nhất là cô giáo tên Ngô Thị Hồng Vân dạy Nhóc năm lớp 4.Đầu năm lớp 4 Nhóc bị sốt xuất huyết nên ko đi học được,nghỉ gần cả tháng trời.Hôm đón Nhóc vào lớp là cô Vân,câu đầu tiên cô nói với Nhóc:"Ah,lớp phó học tập về nhận chức lại rồi.Sao trốn tới giờ này new vô lận,sợ cô dzữ dzậy đó hả?",rồi cô cười,nụ cười của cô hiền và thân thiện lắm.Học với cô rồi Nhóc new biết sức khỏe cô rất yếu lại hay bị dị ứng,cô lúc nào cũng đến lớp với cái áo len dày cộm nhưng chưa bao giờ cô tỏ ra mình mệt mỏi hay gắt gỏng với tụi Nhóc,cô luôn nhiệt tình truyền sức sống vào từng bài giảng.Những bài học cô dạy lúc nào cũng dí dỏm làm cho tụi Nhóc thấy thoải mái lắm.Với Nhóc cô luôn động viên giúp đỡ Nhóc,time đầu cô còn ở lại buổi chiều để bổ sung kiến thức cho Nhóc,và ko buổi chiều nào cô ko quên đem chút gì đó cho Nhóc ăn để ở lại học,khi thì ổ bánh mì,lúc là trái quýt...mà Nhóc biết nhà cô cũng khó khăn chứ đâu khá giả gì.Những món ăn cô đem lúc nào với Nhóc cũng ngon đến lạ,bây giờ có tìm đỏ mắt Nhóc cũng ko tìm được những thức ăn nào ngon thế(ko biết vì nó ko ngon hay vì nó ko phải là những thứ của cô cho nên ko ngon).Nhóc nhớ nhất là lần đó tiết kiểm tra Toán,cô bắt được 1 bạn đang coppy bài của bạn khác,cô ko nói gì vẫn im lặng cho hết tiết kiểm tra.Sau tiết kiểm tra đó cô đã có cuộc nói chuyện nhỏ với lớp về sự trung thực.Cô bảo:"Trong cuộc đời có thành công thì cũng có thất bại.Ko phải ai cũng là người giỏi giang thông minh.Cô ko bao giờ yêu cầu các em lúc nào cũng đạt kết quả tốt,điều cô cần ở các em là phải luôn trung thực.Trước khi làm 1 việc gì đó các em phải suy nghĩ và cân nhắc kĩ rồi hãy làm.Cô muốn những học trò của cô là những người làm gì cũng ko bao giờ hổ thẹn với bản thân mình.Cô biết cô nói những điều này có lẽ là hơi sớm với các em và có lẽ các em sẽ ko hiểu hết những điều cô nói nhưng các em hãy nhớ đến lời cô hôm nay,nó sẽ là hành trang cho các em mai sau".Chỉ ngắn gọn thôi mà thấm thía lắm.Kết thúc năm lớp 4,nhóc chuyển trường đi vì gia đình ko có người chăm lo cho Nhóc nên muốn Nhóc học bán trú.3 năm sau đó Nhóc vẫn đều đặn về thăm cô,nhìn cô trên bục giảng khỏe mạnh.Nhóc mừng lắm.Bẵng đi 1 time vì bản tính con nít ham chơi,Nhóc ko về thăm cô.Mãi đến năm 11 khi vô tình gặp lại đứa bạn cũ bảo rằng nghe đâu cô bị bệnh phải nhập viện rồi nó cũng ko biết giờ cô thế nào.Vội vã về trường cũ thăm cô nhưng...cô đã nghỉ làm lâu rồi,giáo viên cũng toàn new cả,mà hồ sơ cũng ko còn lưu lại,cái Nhóc có được chỉ là:"Nghe đâu cô Vân làm ở Q10 nhưng biết trường nào".Từ ngày ấy cho đến bây giờ Nhóc vẫn cố đi tìm cô nhưng gần như vô vọng.Nhóc ân hận nhiều lắm,tại sao mình ko thường xuyên về thăm cô?Tại sao mình lại có thể vô tâm như thế ?....Lại 1 ngày 20/11 nữa lại sắp đến.Ko biết giờ này cô thế nào?Nhóc mong lắm được 1 lần gặp lại cô Dài lê thê chéc đọc mệt lém hen nhưng bạn đã đọc đến dòng này có nghĩa là bạn đã liếc we hết câu chiện of Nhóc.Cám ơn bạn đã đọc những lời tâm sự này và cũng cám ơn Thangbegad đã cho Nhóc cơ hội để viết nên những lời này
--------------------
Mất anh rồi tôi mới chợt nhận ra Mình đã có một tình yêu đẹp nhất Cái quí nhất là cái vừa để mất Yêu thật nhiều là lúc chẳng bên nhau Nếu cho tôi được làm lại từ đầu Sẽ mãi mãi không bao giờ hờn giận Để đi hết đường đời không hối hận Mất nhau rồi tôi mới biết mình yêu
|
 |
|
| luuthuyngoc2006 |
Nov 10 2006, 02:41 PM
|

Mới Nhập Ngũ
 
Nhóm: Thành Viên Chính Thức
Bài viết: 58
Tham gia: 26-October 06
Thành viên thứ.: 18,835
Tài Khoản: $ 424

|
Cô cũng nhiều mà Thầy cũng chẳng ít, không biết nên viết về ai trong lúc này đây ? Vài dòng thơ gửi gắm thăm hỏi các Thầy Cô toàn trường ... Hai Mươi ngày lễ Cô Thầy Chúng em xin viết thơ này chúc chung Thầy Nam, Thầy Hiệu, Thầy Hùng Thầy Tài, Thầy Khánh, Thầy Hưng, Thầy Bình Cô Liên, Cô Huệ, Cô Linh Cô Diệp Hiệu Trưởng, Thầy Minh Cô Hiền Giám Thị Hoàng, Bảo Vệ Kiên Người người kính mến Cô Tiên hiền hoà Ngày vui thay thế lời ca Tặng thơ kính chúc trường ta Cô Thầy.
--------------------
|
 |
|
| tranthien |
Nov 10 2006, 03:00 PM
|
Thanh Niên
 
Nhóm: Thành Viên Mới
Bài viết: 20
Tham gia: 6-November 06
Thành viên thứ.: 18,901
Tài Khoản: $ 184

|
KÍNH CHÚC SỨC KHỎE QUÝ THẦY CÔ NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11Bài viết đã được chỉnh sửa nội dung bởi thangbegad vào lúc Nov 18 2006, 02:39 PM
--------------------
|
 |
|
| QuanCoiKho |
Nov 18 2006, 10:23 AM
|

Quan giữ kho Tư liệu
     
Nhóm: Thành Viên Ưu Tú
Bài viết: 1,059
Tham gia: 17-May 03
Thành viên thứ.: 5,302
Tài Khoản: $ 90841

|
Chiếc thuyền giấy chở tuổi thơ đi rồi Ta còn đứng nhớ hoài con sóng nhỏ Con sóng nhỏ không trở thành bão tố Ta bước vào đời với ước vọng lớn lao... Tình yêu đến như một giấc chiêm bao Vẫn có nàng tiên ngồi trên thuyền giấy Nắng không chỉ đem đến cho ta ngày ấy Còn có lẵng hoa đầy hái dọc đường đi... Tình yêu là con thuyền trên sông Con thuyền chở đầy mong ước Gần tới biển con sóng to hơn trước Đẩy thuyền đi bờ mỏi mắt trông theo... from http://www.hn-ams.org/forum/printthread.php?t=18921Bài viết đã được chỉnh sửa nội dung bởi QuanCoiKho vào lúc Nov 18 2006, 10:28 AM
--------------------
Nick này do các giáo viên Trung tâm Tin học ABC thay nhau đảm nhiệm để viết những bài học theo phương châm "Học Tin học theo cách đơn giản hóa", được biên soạn từ các bài dịch của Nguyễn Anh Cường, Nguyễn Phương Thảo. ABC phát hành bộ đĩa tuyển tập ABC.(Đĩa Flash, Đĩa PhotoShop, Đĩa 3DMax, Đĩa AutoCAD, Đĩa Hacker... trước đây đã phát hành chung trong bộ đĩa Lê Hoàn, nay đã bổ sung liên tục). Tại sao bạn không biết có hàng rẻ?Blog tập hợp các bài viết hay nhất của ABCPhotoShop -> hot
|
 |
|
|
|